Áo rách cốt cách người thương.
Ăn có mời; làm có khiến.
Cây ngay bóng thẳng, cây cong bóng vẹo.
Cây ngay không sợ chết đứng.
Của mình thì giữ bo bo, của người thì đớp cho no mới về.
Cọp chết để da, người ta chết để tiếng.
Ăn có mời, làm có khiến.
Ăn ngay nói thật, mọi tật mọi lành.
Mất lòng trước, được lòng sau.
Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng.
Phải trái phân minh, nghĩa tình trọn vẹn.
Giấy rách phải giữ lấy lề.
Lời hơn lẽ thiệt.
Khôn chẳng qua lẽ, khỏe chẳng qua lời.
Lời hay lẽ phải.
Nói phải củ cải cũng nghe.
Ăn ngay nói phải.
Nghe điều phải thích lời hay.
Sự thật che sự bóng.
Khó mà biết lẽ biết lời
Biết ăn biết ở như người giàu sang.
Làm người phải đắn phải đo
Phải cân nặng nhẹ, phải dò nông sâu.
Khôn ngoan ba chốn bốn bề
Đừng cho ai lấn chớ bề lấn ai.
Làm người suy chín xét xa
Cho từng gốc nhọc, cho ra vắn dài.
Những người tính nết thật thà
Đi đâu cũng được người ta tin dùng.
Tu thân rồi mới tề gia
Lòng ngay nói thật gian tà mặc ai.
Ban ngày quan lớn như thần
Ban đêm quan lớn tần mần như ma.
Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười.
Đói cho sạch, rách cho thơm
Chớ có bờm xôm, để đời tiếng xấu.
Của thấy không xin
Của công giữ gìn
Của rơi không nhặt.
Mặc đẹp chưa hẳn đã là sang
Kém phẩm vô tâm, khạc nhổ càng
Tư cách trang đài, do biết nghĩ
Kín đáo, sạch sẽ tướng thật sang.