Tự trọng người lại trọng thân.
Áo rách cốt cách người thương
Kính lão đắc thọ.
Đất có thổ công, sông có hà bá.
Có đi có lại mới toại lòng nhau.
Đường mòn nhân nghĩa không mòn.
Tự trọng người lại trọng than.
Trọng nghĩa khinh tài.
Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy.
Ăn có mời, làm có khiến.
Tôn sư trọng đạo.
Không thầy đố mày làm nên.
Nhập gia tùy tục.
Kính già yêu trẻ.
Vay thì trả, chạm thì đền.
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
Tánh bần tiện sanh do tánh tham khởi
Muốn thanh cao phải diệt trừ tham.
Chữ tín thay đức con người
Của mượn gìn giữ xong rồi trả ngay.
Ai ơi đừng tham của người
Lấy một phải trả gấp mười về sau.
Của người nhọc đổ mồ hôi
Chớ vì tham đắm cướp về tay ta.
Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước, hôm sau người cười.
Lâu ngày nhớ lại kẻo quên
Tình thân nghĩa cũ có bền hay không?
Làm người suy chín xét xa
Cho tường gốc, ngọn, cho ra vắn dài.
Khó mà biết lẽ biết lời
Biết ăn biết ở hơn người giàu sang.
Vay chín thì trả cả mười
Phòng khi túng lỡ có người cho vay.
Kim vàng, ai nỡ uốn câu
Người không ai nỡ nói nhau nặng lời.
Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
Chim khôn kêu tiếng rãnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
Khó mà biết lẽ biết lời
Biết ăn biết ở hơn người giàu san
Nói người phải nghĩ đến ta
Thử sờ lên gáy xem xa hay gần
Nói người phải nghĩ đến thân
Thử sờ lên gáy xem gần hay xa.