Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.
Ăn vóc học hay.
Học thầy không tày học bạn.
Không thầy đố mày làm nên.
Mồng 1 tết cha, mồng ba tết thầy.
Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy.
Một gánh sách không bằng một giáo viên giỏi.
Một kho vàng không bằng một nang chữ.
Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học.
Muốn sang thì bắc cầu kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
Người không học như ngọc không mài.
Nhất quý nhì sư
Nhất tự vi sư, bán tự vi sư.
Ông bảy mươi học ông bảy mốt.
Tiên học lễ, hậu học văn.
Trọng thầy mới được làm thầy.
Gươm vàng rớt xuống Hồ Tây
Ơn cha nghĩa trọng công thầy cũng sâu.
Mấy ai là kẻ không thầy
Thế gian thường nói đố mày làm nên.
Vua, thầy, cha, ấy va ngôi
Kính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng.
Mười năm rèn luyện sách đèn
Công danh gặp bước, chớ quên ơn thầy.
Mẹ cha công đức sinh thành
Ra trường thầy dạy học hành cho hay.
Con ơi ham học chớ đùa
Bữa mô ngày Tết thỉnh bùa thầy đeo.
Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy
Nghĩ sao cho bõ những ngày ước mong.
Ơn thầy soi lối mở đường
Cho con vững bước dặm trường tương lai
Con ơi ghi nhớ lời này
Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên.
Chữ thầy trong cõi người ta
Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy.
Dạy con từ thửo tiểu sinh
Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi
Học cho "cách vật trí tri"
Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông.
Ai người đánh thức đêm trường mộng
Ai soi đường lồng lộng ánh từ quang
Ơn Thầy không bằng gốc bễ
Nghĩa Thầy gánh vác cuộc đời học sinh.
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.
Công cha, áo mẹ, chữ thầy
Gắng công mà học có ngày thành danh.
Mười năm rèn luyện sách đèn
Công danh gặp ước, chớ quên ơn thầy.
Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng tri thức
Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương.
Con hơn cha là nhà có phúc
Trò hơn thầy là đất nước yên vui.
Dốt kia thì phải cậy thầy
Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên.
Đến đây viếng cảnh viếng thầy
Không say mùi đạo cũng khuây mùi trần.
Bẻ lau làm viết chép văn
Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy.
Ở đây gần bạn gần thầy
Có công mài sắt có ngày nên kim
Ai thắp lửa bồ đề tỏa sáng
Đạo vô vi sưởi ấm cả trần gian.
Khó thì hết thảo hết ngay
Công cha cũng bỏ, nghĩa thầy cũng quên.
Dòng sông sâu con sào dài đo được
Lòng người đưa đò ai biết được sự bao la.
Ơn dạy dỗ cao tường hơn núi
Nghĩa thầy trò như nước biển khơi.
Lời cô giảng dạy khuyên răn
Là hành trang của tháng năm vào đời.
Ơn của thầy bao la vô tận
Biển rộng sông dàu có sánh được đâu.
Chân trời góc bể có lúc tận cùng
Ơn thầy cô không bao giờ cùng tận.
Mai đây trên bước đường dài
Công thành danh toại danh toại nhớ hoài ơn cô.
Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm.
Thầy cô luôn là ngọn đèn soi sáng
Dẫn lối em đi đến những ước mơ.
Cảm ơn thầy cho em tất cả
Người cho em cuộc sống muôn màu.
Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng tri thức trang tròn ước mơ
Ơn thầy vời vợi non cao
Học trò khắc cốt ghi sâu suốt đời
Người bắt cầu đưa em sang sông
Dẫu ngàn năm vẫn nhớ câu ơn người.
Dẫu mai đi trọn phương trời
Những lời thầy dạy đời đời khắc ghi.
Em vẫn biết đời người là hữu hạn
Nhưng lòng cô là vô hạn tình người.