"Cười gượng" là một tiểu thuyết tiêu biểu của nhà văn Hồ Biểu Chánh, được xuất bản vào khoảng những năm 1930. Tác phẩm này là một cái nhìn châm biếm sâu sắc về xã hội Việt Nam đầu thế kỷ 20, đặc biệt là sự giả dối, thói đời đen bạc và những nụ cười gượng gạo che giấu biết bao bi kịch.
Tiểu thuyết đi sâu vào việc phơi bày sự lố lăng, đạo đức giả của một bộ phận người trong xã hội, đặc biệt là tầng lớp thượng lưu, quan lại. Câu chuyện thường xoay quanh những tình huống trớ trêu, hài hước mà chua xót, nơi mà con người phải "cười gượng" để che đậy sự xấu hổ, sự bất lực hoặc để đối phó với những toan tính, mưu mô của người khác.
Thông qua tác phẩm, Hồ Biểu Chánh không chỉ đơn thuần gây cười mà còn gửi gắm những thông điệp sâu sắc về đạo đức, về sự chân thật trong cuộc sống. Tác giả phê phán mạnh mẽ những thói hư tật xấu, sự giả dối và đề cao giá trị của sự trung thực, lòng nhân ái. "Cười gượng" là một lời cảnh tỉnh về việc sống thật với chính mình và tránh xa những cạm bẫy của sự phù phiếm, vật chất.
Thu gọn