"Con nhà giàu" là một trong những tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn Hồ Biểu Chánh, được xuất bản lần đầu vào năm 1930. Đây là một tác phẩm tâm lý xã hội sâu sắc, phê phán mạnh mẽ những thói hư tật xấu của tầng lớp địa chủ, con nhà giàu miền Nam Việt Nam thời bấy giờ, đồng thời đề cao giá trị đạo đức truyền thống và sự nỗ lực vươn lên trong cuộc sống.
Tiểu thuyết xoay quanh số phận của những "cậu ấm cô chiêu" trong các gia đình điền chủ giàu có. Họ thường sống trong nhung lụa nhưng thiếu sự giáo dục chu đáo, dẫn đến việc sa đà vào ăn chơi, trác táng, cờ bạc, và cuối cùng là tán gia bại sản, thân bại danh liệt.
Hồ Biểu Chánh không chỉ đơn thuần vạch trần thói hư tật xấu mà còn đối chiếu, so sánh giữa những người con nhà giàu hư hỏng với những nhân vật tuy nghèo khó nhưng có ý chí, đạo đức và biết vươn lên trong cuộc sống. Tác phẩm là một lời cảnh tỉnh đanh thép về sự vô thường của đồng tiền và tầm quan trọng của giáo dục gia đình, đạo đức làm người. Triết lý "ở hiền gặp lành", "gieo gió gặt bão" được thể hiện rất rõ nét trong tác phẩm này.
"Con nhà giàu" là một bức tranh sinh động, giàu tính hiện thực về xã hội Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20, để lại nhiều suy ngẫm cho độc giả về giá trị thực sự của hạnh phúc và sự giàu có.
Thu gọn